27/06/2022
Một vị bác sĩ sau nhiều năm hành nghề đã nhận ra rằng lòng người đã trở nên ngày càng bại hoại. Bác sĩ có thể trị được bệnh tật trên thân thể nhưng lại không cách nào trị được bệnh trong tâm hồn của người ta.
Có câu “Trong 360 loại bệnh, tâm bệnh khó chữa nhất”. Đông y hay Tây y đều chỉ là chữa bệnh trên thân thể, kê đơn đoán bệnh, bắt mạch chẩn đoán, hoàn toàn không đụng đến được nổi cái gọi là “tâm bệnh”.
Lão Tử trước khi đi về phía Tây, dừng ở cửa Hàm Cốc viết nên một thiên “Đạo Đức Kinh” 5.000 chữ, mấy nghìn năm sau người ta vẫn còn phải nhọc công nghiên cứu mà chưa hiểu nổi một phần mười.
Trang Tử viết “Nam Hoa Kinh”, dễ hiểu hơn “Đạo Đức Kinh” nhưng lời lẽ phiêu diêu, thoát tục, đọc vào nếu không phải là kẻ sĩ bậc thượng thì khó hiểu hết hàm ý.
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni suốt 49 năm hoằng dương Phật Pháp, dạy người hành thiện, tu bỏ dục vọng, tìm đến giải thoát thực sự nơi Niết Bàn.
Hơn 2.000 năm trước, lối sống của phương Tây quá ích kỷ, hẹp hòi, lại có phần thô bạo, vậy nên Đức Chúa Jesus đã mang đến một phương thuốc “Bác ái” màu nhiệm, dạy người ta biết yêu thương ngay cả chính kẻ thù của mình.
Xưa nay, xem ra lời dạy của bậc thánh hiền đều là phương thuốc điều trị thói xấu của con người, là thứ thuốc đặc trị kê ra trị “tâm bệnh” cho người.
Khi xã hội ngày càng phát triển, nền văn minh công nghiệp, khoa học kỹ thuật của con người ngày càng lớn mạnh, những phương thuốc trị tâm bệnh cổ xưa ấy đã không còn được coi trọng nữa. Chủ nghĩa kim tiền, ích kỷ, lợi ích vật chất đã cải biến tất cả. Nhiều người sống chỉ vì tiền, coi tiền giống như sức mạnh siêu nhiên tối cao, thậm chí gọi tiền là Tiên, là Phật không chút kiêng.
Khi lâm bệnh, người ta lại bỏ thứ kim tiền “siêu nhiên” ấy để mua những loại thuốc hóa học, thuốc bổ những mong trị dứt. Nhưng nào có được, thuốc chỉ chữa được bệnh ngoài da, thuốc mua bằng tiền thì cũng có giá trị như tiền, vốn không thể cải biến tâm hồn, số phận của người ta.
Bản tính con người là bao gồm cả mặt thiện và ác đồng thời tồn tại. Khi phần ác chiếm ưu thế thì ma tính nổi lên, bệnh tật xuất hiện. Khi phần thiện nổi lên thì Phật tính xuất lai, tâm hồn thăng hoa, trong ngoài đều đẹp.
Muốn hết bệnh, sống khỏe chắc chắn phải bỏ ác, hành thiện, “phản bổn quy chân”, trở về với bản tính thiện lương. Bác sĩ cũng chỉ là “chữa cháy”, mang nước xa mà cứu lửa gần. Tâm bệnh vốn là thứ không rõ ràng.
Bác sĩ Kha Văn Triết, nổi tiếng Đài Loan, đồng thời là thị trưởng Đài Bắc, từng có hàng chục năm hành nghề cứu người, đến phút cuối mới thở dài một câu: “Vinh hoa phú quý đời người rốt cuộc cũng chỉ là một đống rác mà thôi“. Ông nói: “Còn cá nhân tôi thì luôn nghĩ về cái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Chỉ khi đối diện với cái chết, khi đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta mới lại nhìn thấu được đời người là gì, ý nghĩa nhân sinh đích thực là chi?“.
.
.