08/07/2025
Quán MON cà phê
Mon được mở vào năm 2016, trong một con hẻm nhỏ trên đường Huyền Trân Công Chúa. Đó là nơi mà giấc mơ pha chế lặng lẽ nảy mầm giữa những ngày đi làm công sở. Mỗi chiều tan ca, mình vội vã chở các con về nhà ngoại, rồi lại vội vã chạy ra quán, mặc dù quán chỉ là căn kiot cỡ 25 mét vuông với cánh cửa sắt cũ kỹ. Chồng mình đóng cho mình cái quầy pha chế bằng gỗ và vài chiếc ghế gỗ, thắp sáng lên ánh đèn vàng ấm áp để đón những vị khách đầu tiên – dù hiếm hoi.
Ban đầu, quán vắng vì hẻm nhỏ và thưa người, nhưng rồi một ngày, một nhóm bạn trẻ ghé qua – mang theo tiếng hát, tiếng guitar mộc mạc và những nụ cười chân thành. Từ đó, Mon trở thành điểm hẹn của âm nhạc, của những tâm hồn trẻ yêu tự do và nghệ thuật.
Được 3 tháng thì Mon bị lấy lại mặt bằng. Mình đành tạm biệt căn kiot nhỏ, chuyển sang một hẻm to hơn cách đó không xa.
Mình thuê lại một căn nhà cấp 4 và tự tay cải tạo thành một không gian vintage đầy hoa lá, có dây tigon hồng mỏng manh bên mái hiên, có trầu bà leo rũ, có mùi gỗ, mùi cà phê quyện trong gió. Mình quyết định nghỉ hẳn việc, dành trọn vẹn tình yêu cà phê cho Mon.
Những ly cà phê đầu tiên mình pha, chồng mình là người thưởng thức. Ngày kế tiếp là những chú khách lớn tuổi ghé qua. Rồi dần dần, Mon có khách quen – những người đến không chỉ vì cà phê, mà còn vì một cảm giác thân thuộc, ấm áp như ở nhà.
Sau cơn đại dịch, cuộc sống khó khăn hơn. Mình buộc lòng đóng cửa quán và quay lại làm công việc văn phòng. Nhưng niềm đam mê chưa bao giờ tắt. Sau 4 năm, Mon trở lại – ở một nơi hoàn toàn mới, xa trung tâm hơn, nhưng tình yêu thì vẫn nguyên vẹn. Và thật may mắn, vẫn có những người bạn cũ, những khách quen ngày xưa tìm đến ủng hộ, tiếp thêm cho mình niềm tin về quán Mon bé nhỏ, phủ đầy cây xanh, nép mình nơi góc đường yên tĩnh, nơi từng lưu giữ những kỷ niệm dịu dàng nhất của một hành trình mang tên: Mon – ly cà phê và giấc mơ.