22/05/2026
Mùi cafe hoà tan luôn là thứ kéo mình quay về mùa hè năm 17 tuổi.
Hồi đó, cứ cả nhà đi ngủ hết rồi mình mới bắt đầu bật đèn lên học. Đêm mùa hè nóng đến khó thở. Có hôm đang giải đề thì cúp điện, quạt đứng im, cả căn nhà tối om chỉ còn tiếng ve ngoài cửa sổ. Mình ngồi trước hiên, cầm ly cafe đã tan đá, vừa phe phẩy quyển vở vừa học thuộc từng công thức trong ánh đèn sạc nhỏ.
Ngày ấy làm gì có điều hoà như bây giờ. Chỉ có những đứa 17 tuổi mang đầy áp lực trong mắt, cố thức thêm một chút vì sợ ngủ rồi sẽ không kịp tương lai.
Có những hôm mệt đến mức muốn bỏ cuộc thật. Nhưng rồi sáng hôm sau vẫn lại cắm cúi tới quán photo, mua thêm bộ đề mới, tự nhủ “ráng thêm chút nữa thôi”.
Sau này lớn rồi mới hiểu, kỳ thi ấy không chỉ dạy mình kiến thức. Nó dạy mình cách chịu đựng, cách bước tiếp ngay cả khi rất mệt.
Gửi các bạn 2k8 năm nay, có thể bây giờ các em đang thấy áp lực, đang đếm từng ngày và lo sợ mình chưa đủ giỏi. Nhưng hãy tin rằng, mùa hè này rồi sẽ trở thành ký ức mà nhiều năm sau em nhớ mãi.
Rồi sẽ có lúc, chỉ cần thoáng nghe một tiếng ve thôi em lại nhớ về phiên bản 17 tuổi đã từng cố gắng nhiều đến như thế!!!