31/03/2026
Repost câu sơn ca 'Every heart sings a song, incomplete, until another heart whispers back....'
Đời tôi vốn đã trải qua nhiều ngậm ngùi, từ sự nghiệp cho đến tình duyên, mọi thứ dường như lận đận… nhưng hạnh phúc thật ra không khó lắm nhỉ!
Giờ ngồi đếm lại những mối tình, hay những người bạn đã từng đi qua đời mình, dù chia tay nhau bằng cách nào đi nữa, thì giờ đọng lại vẫn là lòng biết ơn. Chính sự kỳ vọng về người mình yêu những ngày ấy đã dạy tôi học lại từ đầu những bài học vỡ lòng về công việc và cuộc đời, dù tôi đã hết tuổi cắp sách đến trường từ lâu.
Có lẽ, không phải chỉ mỗi trong tình yêu, cả cuộc đời - khi sống, là biết chấp nhận. Nếu đã biết nước lạnh thấu xương và lại không chịu được lạnh thì đừng lội xuống! Ở trên đời, có những điều mà dù mình có cố gắng đến đâu cũng không nằm trong khả năng chi phối của mình. Nhất là chuyện tình yêu, tình yêu mà phải cố gắng thì chỉ là ngộ nhận mà thôi
“Xa nhà nhậu có sỉn không?”
Bạn mình từng nói, tình yêu không phải là giấc mơ. Đấy là đời thường, là cuộc sống thường nhật, là chung lưng đấu cật giữa cuộc sinh tồn.
Vì vậy, mọi thứ chỉ nên dừng ở mức tương đối nếu không muốn làm bản thân và những người xung quanh đau khổ. Nước mắt là thứ duy nhất không cần bỏ tiền mua, nhưng là liều thuốc quan trọng cho cuộc đời mình. Mặc dù nước mắt bây giờ không còn rơi nữa, nhưng đôi lúc vẫn còn như một cú đấm vào lòng ngực.
Mình phó mặt cái quán này cũng hơn tuần nay, đi lang thang đâu đó mãi cũng chỉ muốn bắt được một vài tia nắng yếu ớt cuối ngày. Không xung đột với cuộc đời, cũng không hề giận dữ hay công kích. Chỉ muốn quan sát và ngấm ngầm chìm trong nỗi đau, cái nỗi đau mà mình thường nói. Nhưng rồi tất cả cũng sẽ trôi về miền ký ức, rồi sẽ không buồn đau và khổ sở nữa.
Trong ảnh bên dưới là Tony và Thông, hai bạn ơi sao lâu rồi không thấy về quán chơi