10/07/2026
Sáng nay đi ngang một cổng trường ở TPHCM, tôi thấy một cảnh làm mình đứng lại rất lâu.
TPHCM bây giờ khác xưa nhiều quá. Ngoài đường, xe hơi ngày càng nhiều. VinFast, xe điện, xe sang, xe gia đình xếp hàng trước cổng trường mỗi buổi sáng. Những đứa trẻ bước xuống từ ô tô sạch sẽ, thơm tho, balo đẹp, giày đẹp, đồng phục phẳng phiu.
Nhìn thành phố hiện đại mà thấy mừng.
Nhưng giữa dòng xe sáng nay, tôi lại nhìn thấy một người cha chạy chiếc xe máy rất cũ. Chiếc xe không còn bóng, yên xe đã sờn, phía sau còn chở mấy bao nước đá để lát nữa giao cho các quán nước.
Có lẽ người cha đó tranh thủ chở con đến trường trước, rồi lại chạy đi giao nước đá kiếm tiền. Mồ hôi còn chưa kịp khô, áo còn vương bụi đường, đôi tay có lẽ đã chai vì bưng bê từng bao đá lạnh mỗi ngày.
Nhưng điều làm tôi xúc động nhất KHÔNG PHẢI LÀ CHIẾC XE CŨ.
Mà là đứa bé ngồi sau lưng cha.
Em không cúi mặt, không xấu hổ, không né tránh ánh nhìn của ai. Em cười rất tươi. Một nụ cười hồn nhiên như thể với em, được cha chở đi học mỗi sáng đã là một điều rất hạnh phúc rồi.
Tự nhiên tôi nghĩ…
Có những đứa trẻ ngồi trong ô tô tiền tỷ nhưng vẫn thấy thiếu tình thương. Cũng có những đứa trẻ ngồi sau chiếc xe máy cũ, phía trước là tấm lưng ướt mồ hôi của cha, nhưng trong lòng lại rất đủ đầy.
Vì em hiểu cha mình đang cực.
Em biết chiếc xe cũ đó không chỉ chở em đến trường. Nó còn chở cả tiền học phí, từng bữa cơm, từng cuốn tập và cả giấc mơ sau này con không phải cực như cha.
Ngày xưa, những năm 2000 – 2010, đi xe máy là chuyện bình thường. Còn bây giờ, giữa một thành phố ngày càng hiện đại, một chiếc xe máy cũ trước cổng trường đôi khi lại khiến người ta thấy chạnh lòng.
KHÔNG PHẢI VÌ NÓ NGHÈO.
Mà vì nó nhắc mình nhớ rằng vẫn còn rất nhiều người cha, người mẹ đang âm thầm gồng gánh sau lưng con. Họ không có xe đẹp để khoe, không có áo quần sang để nổi bật, không có nhiều tiền để cho con bằng bạn bằng bè.
Nhưng họ có một thứ rất lớn.
ĐÓ LÀ TÌNH THƯƠNG.
Một người cha chở nước đá ngoài đường có thể không nói được những câu ngọt ngào. Có thể không biết cách thể hiện tình cảm. Có thể chỉ biết sáng chở con đi học, chiều lại tất bật mưu sinh.
Nhưng cả đời ông đang nói với con bằng hành động:
“BA CỰC CŨNG ĐƯỢC, MIỄN CON ĐƯỢC HỌC HÀNH TỬ TẾ.”
Nên đừng bao giờ cười một đứa trẻ được cha mẹ chở bằng xe cũ. Đừng bao giờ xem thường một người cha mặc áo bạc màu đứng trước cổng trường.
Vì có thể người cha ấy không giàu tiền, nhưng ông đang dùng cả sức lực của mình để nuôi một đứa trẻ lớn lên trong sự tử tế.
Và nếu đứa bé đó vẫn ngồi sau lưng cha với nụ cười biết ơn, không thấy xấu hổ vì cha nghèo, thì thật ra em đã giàu hơn rất nhiều người.
GIÀU NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ ĐƯỢC CHA MẸ ĐƯA ĐÓN BẰNG Ô TÔ.
GIÀU NHẤT LÀ LỚN LÊN MÀ VẪN BIẾT THƯƠNG TẤM LƯNG CHA MẸ ĐÃ CÒNG XUỐNG VÌ MÌNH.
Thương những người cha ngoài kia. Sáng chở con đi học, rồi quay xe đi chở tiếp cuộc đời.