09/04/2026
⁃ Bài viết về bước ngoặt lịch sử của YES với tác phẩm kinh điển **"The Yes Album"** (1971). Đây là thời điểm "ngàn cân treo sợi tóc" quyết định sự sinh tồn của một trong những tượng đài Progressive Rock vĩ đại nhất.
⁃ Trước khi có *The Yes Album*, tình hình của Yes khá bi đát. Hai album đầu tiên thất bại về mặt thương mại với nợ nần chồng chất khiến hãng đĩa Atlantic bắt đầu mất kiên nhẫn. Thậm chí, ban lãnh đạo hãng đã tính đến chuyện tống khứ họ ra đường. Cả nhóm hiểu rằng nếu album thứ ba này không "nổ hũ", thì đường ai nấy đi là cái chắc.
⁃ Bước ngoặt lớn nhất chính là việc thay thế tay guitar Peter Banks bằng Steve Howe. Khác với kiểu chơi blues-rock thông thường, Howe mang đến một "nồi lẩu thập cẩm" từ nhạc cổ điển, jazz, country cho đến ragtime. Sự gia nhập này không chỉ thay đổi âm thanh mà còn thay đổi cả cấu trúc sáng tác của Yes, giúp âm nhạc của họ thoát xác khỏi những khuôn mẫu bình thường trước đó
⁃ Để tìm lại cảm hứng, cả nhóm dắt díu nhau về một trang trại hẻo lánh ở vùng Devon. Tại đây, họ sống như những kẻ tu hành, dành toàn bộ thời gian để tập luyện và lắp ghép những mảnh vụn ý tưởng thành những trường đoạn âm nhạc phức tạp.
⁃ Track * **"Yours Is No Disgrace"** ra đời như một bản tuyên ngôn về phong cách hoàn toàn mới.
⁃ * **"Starship Trooper"** và **"I've Seen All Good People"** trở thành những bản anh hùng ca đa chương hồi, đánh dấu sự trưởng thành vượt bậc trong tư duy âm nhạc của Jon Anderson và Chris Squire.
⁃ Và khi *The Yes Album* phát hành vào tháng 2/1971, nó không chỉ cứu vãn sự nghiệp của ban nhạc mà còn đưa họ lên hàng ngũ siêu sao. Album leo thẳng vào Top 10 tại Anh và trụ vững ở đó hàng tháng trời. Giới phê bình vốn khó tính cũng phải ngả mũ trước sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa kỹ thuật cá nhân điêu luyện và khả năng hòa âm không tưởng.
⁃ Dù album thành công rực rỡ, nội bộ Yes vẫn bắt đầu có những pha "lệch tông". Tony Kaye (keyboard) bắt đầu cảm thấy lạc lõng khi kiên quyết bám trụ với tiếng đàn Hammond truyền thống, trong khi ban nhạc muốn hướng tới những âm thanh hiện đại hơn như cây Moog synthesizer. Đây cũng là mồi lửa dẫn đến sự ra đi của ông ngay sau đó, nhường chỗ cho "phù thủy áo choàng" Rick Wakeman một chương mới cho YES.
⁃ *The Yes Album* không chỉ là một album nhạc, nó là một cuộc đánh cược mà ở đó Yes đã dồn toàn bộ vốn liếng vào cửa "sáng tạo". Nếu không có những sự xoay vần của định mệnh và sự quyết liệt trong việc thay đổi nhân sự năm đó, có lẽ chúng ta đã không có một đế chế Progressive Rock YES lừng lẫy như bây giờ. Một tác phẩm buộc phải nghe cho bất kỳ ai muốn tìm hiểu về những gì tinh túy của nhạc Progressive Rock thập niên 70.
⁃ Nhân dịp này cũng xin Chúc mừng sinh nhật muộn "Lão hạc" Steve Howe (08/04)! Nếu để nói về tầm ảnh hưởng của lão trong cái album định mệnh đó và cả lịch sử của Yes, thì không chỉ đơn thuần là thay thế một tay guitar như lúc đầu mà là thay đổi cả một "hệ tư duy" âm nhạc.
⁃ Lang mang một tý, vào cuối thập niên 60, đầu 70, hầu hết các tay guitar rock đều tôn thờ Eric Clapton hay Jimmy Page với những câu solo đậm chất Blues. Nhưng Steve Howe thì không. Lão mang vào Yes một sự "hỗn loạn" có tính toán: từ những đoạn chạy ngón cổ điển tinh tế, những cú gảy kiểu Country/Chet Atkins nhanh như chớp hay cho đến những khoảng khắc mang đầy chất Jazzy phóng túng.
⁃ Không chỉ đóng đinh với cây Gibson ES-175 huyền thoại, Howe là người đã phổ cập những âm thanh lạ lẫm vào Rock. Như trong bản **"Clap"** (một bản solo acoustic ghi âm trực tiếp trong *The Yes Album*), lão đã chứng minh rằng một chiếc guitar thùng cũng có thể tạo ra sức công phá tương đương cả một dàn nhạc. Lão không ngại dùng Pedal Steel Guitar hay Vachalia (một loại nhạc cụ dây của Bồ Đào Nha) để tạo ra những tầng âm thanh lơ lửng, ma mị mà trước đó chẳng ai dám thử. 😁😁
⁃ Ở tuổi ngoài 70, khi nhiều đồng nghiệp đã "gác kiếm", Steve Howe vẫn miệt mài đứng trên sân khấu với cây Gibson quen thuộc. Lão không chỉ là một tay guitar, lão là biểu tượng của sự bền bỉ và tinh thần tân tiến (Progressive) đúng nghĩa.❤️❤️❤️
🎶🎧♥️