24/06/2023
[English below] NƠI CÓ HƯƠNG CÀ PHÊ
Hương vị cà phê đi vào trong thơ ca, là phép ẩn dụ hoàn hảo cho những cung bậc cảm xúc của con người.
Tình có thể đắng như ly cà phê, nhưng tình cũng có thể ngọt như ly đen đá không đường. Đôi khi, tình là những thao thức đợi chờ, tựa như từng giọt cà phê chậm rãi rơi xuống cốc từ chiếc phin nhỏ màu bạc như ánh trăng.
Ta tự hỏi, phải chăng cà phê đắng hay ngọt là do chính ta quyết định?
Và ở trong thế giới mà cà phê tạo ra, có bao giờ ta ngừng say mê đâu, dù cái làm ta say có thể là nỗi đau mà ta luôn né tránh, niềm hân hoan mà ta khao khát được giữ lại thật lâu, hoặc những lãng đãng như mây trời mà ta tự vẽ ra trong đầu, cho những lần ta ôm ghì lấy mơ mộng.
Vậy nên, xin được ghé lại nơi có hương cà phê khiến ta rung động, trên con đường đời dài rộng vô thường mà ta đi.
Để ta được,
Nếm thử vị đời trên đầu môi
Hoà mình tan trong những bồi hồi
Khuấy đều để mình như bọt nổi
Lênh đênh rồi vỡ thành tinh khôi
Cà phê trở đắng chiều đơn côi
Ngọt ngây một thoáng ta yêu đời
Vô vị khi lòng như len rối
Đậm đà những lúc tình ghé chơi
Ôm tách cà phê nhẹ nhàng thổi
Hương này ta gửi cho mây trời
Để những mơ mộng về đúng nơi
Riêng ta đi tiếp tháng ngày tới
Ta khóc, ta cười, ta chờ đợi
Ta mong dễ chịu mãi cho đời
Như vệt cà phê sánh trên môi
Hương vị lưu hoài, không thay đổi.
---
The taste of coffee goes into poetry, becomes the perfect metaphor for human whole gamut of emotions.
Love can be as bitter as black coffee, but it can be sweeter than a latte. And sometimes, love is patient waiting, like each drop of coffee slowly falls into a moonlight silver phin cup.
We wonder, whether the coffee is bitter or sweet, is up to us to decide?
And in the world that coffee rules, we never have to stop the zest for enjoyment, even neglecting that perhaps, what makes us intoxicated is the pain we've always avoided, or the joy we've longed to keep for eternity, or the wanders among the clouds in the sky that we draw in our heads, for the times we embrace our dreams.
So, please stop by where the aroma of coffee makes us flutter, on the long road of life that we travel.