26/01/2019
Để đời cho ta 1 cơ hội
(Nguồn: Tony Buổi Sáng)
Châu Tinh Trì là diễn viên hài nổi tiếng nhất ở châu Á (phương Tây là Mr Bean) và bây giờ họ Châu đã là một ông chủ lớn, một nhà sản xuất phim lớn của ngành điện ảnh Hongkong. Câu chuyện quỳ xuống không chỉ 1 lần để xin vai diễn của ông, dù là 1 vai quần chúng, khiến bao bạn trẻ phải suy nghĩ lại bản thân mình. Nghĩ về sự dấn thân, sự phụng sự cho đam mê, sự đánh đổi và trả giá, sự tận tuỵ và trách nhiệm...chỉ để được đời TRAO 1 CƠ HỘI.
Nếu bạn đã từng đi du học hoặc đi làm ở Hongkong, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản, Israel...thì bạn mới biết, để nhận được một đồng tiền công, các ông chủ tư bản đã vắt kiệt sức mình ra sao, các ông chủ nhỏ đã khôn vặt thế nào, các ông chủ lớn đã khôn khéo tính toán ra sao,...Đó là chuyện bình thường hơn cả bình thường trong xã hội. Ăn cơm chúa thì phải múa tối ngày, mày không múa thì chúa lạnh lùng giật bát cơm lại. Xin đừng hụt hẫng, mình phải thấy vui. Đó là bài học lớn. Sau này mình làm sếp lớn, quản lý to, mình sẽ áp dụng cái hay của ông này, mình sẽ không giống ông kia....để nhân viên người làm yêu quý mình hơn. Đại loại vậy.
Sang Anh sang Mỹ du học dù là trường top như Harvard, mình sẽ thấy nó chẳng có gì hay ho, cũng chỉ là những kiến thức mình biết rồi, chỉ là phiên bản tiếng Anh. Chẳng có lúc nào cũng nằm sõng soài trên bãi cỏ chụp hình như trong catalogue quảng cáo du học. Quảng cáo là lấy thông tin, chỉ những đứa trẻ non nớt ngờ nghệch mới tin là dầu gội A đó, gội xong thì tóc suôn mượt đi lắc qua lắc lại ai cũng mê. Đi du học hay thực tập sinh ở nước ngoài, cái nhận được rất lớn là sự VỠ MỘNG để trưởng thành. Cái người ta cho mình đâu phải là kiến thức, mà là phương pháp tự học, và văn minh phương Tây, khả năng tự xoay sở, tự thích nghi trong những tháng ngày ở xứ người. Một ngày còn visa sống ở xứ người là một ngày enjoy, chứ không phải đếm ngày đếm tháng rồi hát bài "còn bao lâu, cho thân thôi lưu đày chốn đây" một cách tiêu cực.
Vô một công ty làm, dù là công ty số 1 VN hay số 1 thế giới, mình sẽ thấy không giống như mình tưởng tượng, chán kinh khủng hay thích thú vô cùng chỉ là cảm giác. Mình chỉ nhìn lúc họ party ăn uống, họp hành, sự kiện...chứ vô trực tiếp làm mỗi ngày mới biết sự thực ra sao. Biết 1 người đẹp lộng lẫy là qua lớp áo quần là lượt của họ khi ra đường, chứ vô phòng ngủ sẽ biết nhan sắc thật. Ông A bà B xuất hiện trên báo hay trên mạng, nói những câu nghe hay như thánh sống, thì cứ sống hay làm việc với họ rồi biết họ đối xử có tốt hay không. Mà tốt hay xấu thì đều là bình thường, người đủ triết học sâu sẽ nhận ra TỐT HAY XẤU chẳng qua chỉ là cảm giác nhận định riêng của mình. Hụt hẫng là cảm giác chỉ có ở những đứa trẻ con. AI CHO MÌNH VỠ MỘNG, AI CHO MÌNH HỤT HẪNG KHI CÒN TRẺ CHÍNH LÀ NGƯỜI THẦY TỐT CỦA MÌNH. Khi nào bạn nhìn lại, bạn thấy biết ơn những khoảnh khắc đó, những con người đó, môi trường đó, hoàn cảnh đó. Khi đó, bạn đã thực sự là người lớn.
Nếu 1 lần trong đời, được người khác trao cơ hội (nhất là cơ hội nghề nghiệp), thì nhất định phải trân trọng. Có thể là mình không thành công, vì năng lực mình không phù hợp, nhưng mình cảm giác "đã làm được việc đó", cảm giác leo tới đỉnh núi đó mới là thứ đáng giá. Thi đấu thể thao, mục đích là để chinh phục đỉnh núi của sự thách thức, chứ không chỉ là để cho khoẻ.
Phải vượt qua cái ngại ngùng cố hữu hay sĩ diện của dân châu Á. Mình vô danh, có ai biết đâu mà. Đừng để cái tôi lớn mà hỏng cuộc đời đi. Hạ thấp mình xuống, để người ta cho mình cơ hội. Chảnh chảnh, cứ nghĩ mình ngon, rồi sau mới thấy thất bại toàn tập, KHÔNG CÓ THỜI GIAN SỬA LỖI. Mình chả là gì trong 7 tỷ người trên trái đất này dù từng giỏi nhất trường cấp 3, nhất trường ĐH, giải nhất toàn quốc, đăng quang đăng khoa giải này giải kia. VN là chấm nhỏ xíu trên bản đồ thế giới, nhất nước mình có là gì với thế giới đâu. Mình đến hay đi, thế giới không có gì khác biệt. Một ngày bạn chết, trái đất vẫn quay, người ta vẫn sống, mọi thứ vẫn như cũ, bồ cũ sẽ có người yêu mới. Bạn rời công ty, người ta sẽ thuê người mới, chứ không có phá sản vì nhân sự nào đó nghỉ việc. Chỉ có cái tôi mình to đùng, nghĩ tới nghĩ lui và suy diễn phức tạp khiến bạn mất cơ hội (hiện là bạn đang nghĩ là MÌNH KHÔNG THÈM). Bạn có là ai đâu mà tự ái (mà bạn đang nghĩ là tự trọng). Người ta chỉ vinh danh người có thành tựu. Mình ngồi đó mà "em ngại, em thấy sao sao, em cho rằng, em phải rút lui sớm vì đó là chỗ em không thích, vai này em không thèm diễn"...thì người ta sẽ OK. Sẽ có người khác trám vào ngay, nhân loại đông như kiến. Cứ lên lầu cao nhìn xuống phố thì sẽ thấy người lúc nhúc trên đường. Mình là ai, là ai?
Khi còn trẻ, ai biết cúi đầu, hạ cái tôi càng thấp thì càng thành công. Tiếp viên hàng không Japan Airlines quỳ xuống đưa thuốc cho hành khách uống nếu ai đó bị say máy bay, cả đoàn tiếp viên xinh đẹp đứng múa làm hề dỗ 1 đứa trẻ đang khóc, khách vừa đại tiện bẩn thỉu trong toilet, những cô gái xinh đẹp đó lao vào ngay để chà rửa, tay cầm giấy lau phân còn dính trên bồn, chả thấy gớm gì. Đó là nghề nghiệp của người phục vụ, phải làm tốt trách nhiệm, phải yêu nghề, không sĩ diện. Rồi xuống phố, sang trọng giàu có thế nào, hộ chiếu Nhật Bản được miễn visa bao nhiêu nước không biết, nhưng khi làm thì phải dấn thân, phụng sự. Còn tiếp viên nhiều hãng khác, thì cứ nghĩ mình ngon, hất mặt lên trời, đi làm phục vụ mà cứ sợ người khác coi thường, nên chẳng bao giờ thành công được. Nhận 1 vị trí mà không làm tròn nhiệm vụ, thì mới bị coi thường, khinh khi. Nghèo và không có thành tựu, thì mới bị coi thường khinh khi. Bạn nhớ điều đó, đời nó vậy.
Đời là phải chia ở thể chủ động. Có cơ hội là chộp lấy. Cứ không phạm pháp hay hại người, là mình OK làm. Còn trẻ, mình cứ mạnh dạn XIN CƠ HỘI.
Cha mẹ mình không là doanh nhân lớn, không là người quyết định cái mà mình đang muốn làm, bản thân mình không có quan hệ lớn....để có thể có được cơ hội, thì phải đổi não. Lao ra đường nhặt rác nhặt phân, quỳ xuống để sau này đứng thẳng lên, cúi đầu lúc trẻ để về già ngẩng cao đầu. Vứt cái tôi qua một bên, tư duy Tây từ trong suy nghĩ....
Tôi cần ABC. Có ai giúp tôi không? Tôi sẵn sàng làm CDFGH....để có được ước mơ ABC đó.
Tony Buổi Sáng.