06/05/2026
Hồi đó tôi uống cà phê theo kiểu rất rõ ràng, rõ đến mức nếu đem pha vào tính cách chắc cũng phân lớp được. Hoặc là robusta đậm đặc, đắng tới nơi tới chốn, hoặc là arabica nhẹ nhàng, chua thanh lịch. Tôi không tin vào những thứ ở giữa, vì trong đầu tôi, “ở giữa” thường đồng nghĩa với nhạt. Mà nhạt thì phí một buổi sáng. Nhẩy!
Những ngày uống 100% robusta, tôi tỉnh theo kiểu không cần ai nhắc. Nhấp một ngụm là đầu óc chạy trước cả lịch làm việc. Nhìn mọi thứ rất nhanh, quyết định cũng nhanh và đôi khi… nói chuyện cũng nhanh đến mức người đối diện chưa kịp hiểu mình vừa bị thuyết phục hay bị áp đảo. Có một hôm ngồi cà phê với bạn, nó đang kể chuyện buồn, tôi đã kịp phân tích xong ba hướng giải quyết và hai phương án dự phòng. Nó nhìn tôi một lúc rồi bảo: “Thôi, để tao buồn tiếp chút được không?” Tôi gật đầu, uống thêm một ngụm, và thấy đời mình rất hiệu quả nhưng hơi thiếu… người ở cùng. Uống loại cà phê này...tốn bạn lắm. Haha!
Còn những ngày uống 100% arabica, tôi lại hiền đi một cách đáng ngờ. Mọi thứ trở nên dễ nghe hơn, dễ bỏ qua hơn. Tôi có thể ngồi lâu hơn với một câu chuyện, thậm chí chấp nhận những điều không cần giải thích. Nhưng cũng có những sáng, tôi nhìn vào danh sách công việc mà thấy mình… chưa đủ lực để bắt đầu. Giống như đang đứng trước một con dốc, không cao lắm, nhưng cũng không muốn leo.
Tôi qua lại giữa hai kiểu đó một thời gian, giống như thử hai đôi giày, đôi nào cũng đẹp mà đi lâu thì đều hơi cấn cấn. Cho đến một ngày, tôi uống một ly cà phê mà lúc đầu chẳng có gì để kể. Không gây ấn tượng, không tạo cú sốc, thậm chí còn hơi… bình thường. Tôi định bỏ qua, nhưng rồi vẫn uống tiếp. Ngụm thứ hai thấy ổn. Ngụm thứ ba thấy quen. Đến khi đặt ly xuống, tôi mới nhận ra mình vừa uống xong mà không cần phải “chịu đựng” bất kỳ điều gì.
Cái cảm giác đó lạ lắm. Giống như một buổi sáng không có drama, không có gì đặc biệt để đăng lên mạng, nhưng lại trôi qua một cách rất dễ chịu. Tôi ngồi thêm một lúc, rồi tự hỏi từ khi nào mình bắt đầu thích những thứ không cần cố gắng.
Sau này tôi mới biết đó là một ly blend vừa robusta nhiều hơn một chút, vừa arabica chen vào vừa đủ. Không ai quảng cáo gì với tôi lúc đó, cũng không có câu chuyện “nốt hương” nào cả. Chỉ là một ly cà phê uống xong, tôi thấy mình vẫn là mình, nhưng ở một phiên bản vũ trụ dễ sống hơn.
Một lần khác...một người bạn cu cũ ghé chơi, mang theo gói cà phê bình thường, nó hất hàm rồi dí cái gói vào mặt, à không quăng lên bàn trước mặt tôi một cách không thể cục xúc hơn, kiểu mày làm bạn tao hơi bị lâu: “Ê ku, này cà phê mới, làm ly đi.” Tôi nghe cái tên xong cũng không kỳ vọng gì nhiều, vì nghe cũng… bình thường như bao cái tên khác, lại còn cà phê Việt mà tên tiếng Tây. Nhưng rồi tôi vẫn pha, vẫn uống, và cái cảm giác hôm trước quay lại, y chang, không thêm không bớt. Tôi không bị thuyết phục, cũng không bị chinh phục. Tôi chỉ… ở lại vũ trụ đó.
Từ đó, buổi sáng của tôi không còn là một cuộc lựa chọn lớn nữa. Tôi không cần phải nghĩ hôm nay mình sẽ mạnh mẽ hay nhẹ nhàng. Ly cà phê đã làm việc đó rồi, theo một cách rất kín đáo. Tôi chỉ việc uống, rồi đi làm, rồi sống tiếp một ngày không quá gắt, cũng không quá lưng chừng.
Ngẫm lại, hóa ra thứ khó nhất không phải là tìm cái tốt nhất, mà là tìm cái mình không muốn đổi. Như một ly cà phê không làm mình phải suy nghĩ xem nó thuộc về phía nào. Như một thói quen không cần giải thích.
Một buổi sáng, khi bạn uống xong ly cà phê, nhìn ra ngoài, rồi chợt thấy… thôi, hôm nay chắc cũng ổn.
Và sáng hôm sau...tôi vẫn pha lại ly cà phê đó, như một thói quen không cần suy nghĩ...
Sài Gòn 5/5/2026