06/09/2019
Câu chuyện Thiện Chí –“ Đi tìm ý nghĩa và lẽ sống”
------------------------------
Mỗi người sinh ra và lớn lên, trưởng thành, có gia đình và công việc, rồi già và chết đi….Vậy có khi nào chúng ta tự hỏi chúng ta sinh ra để làm gì và ý nghĩa cuộc đời của chúng ta là gì? Tôi cũng luôn tự hỏi chính mình câu hỏi đó…
Tuổi thơ tôi gắn liền những năm tháng ở khu vực chợ tỉnh, tôi thích ăn bánh bèo bà Châu, thích ăn ram bà Năm, thích ăn chè đậu đen bà Tám đối diện nhà…rồi đi học xa, mười mấy năm quay về vẫn thấy mấy bà ngồi ở đó, đầu nay đã nhiều sợi bạc… Rồi vài năm sau về thì thấy một trong các chỗ đó không có người, hỏi mới biết bà Năm mất vì bệnh, còn bà Châu bệnh không còn bán bánh bèo nữa, rồi vài năm nữa được biết bà đã ra đi…Xung quanh cuộc sống tuổi thơ tôi là những gương mặt quen thuộc mà cứ mỗi năm tôi về vẫn thấy họ ngồi đó, buôn bán, vẫn làm những công việc đó, rồi một ngày không thấy họ nữa, hỏi ra thì họ giờ yếu rồi hay đã ra đi…con cái thì kế tục sự nghiệp của ba mẹ để lại, người bán hàng tiếp tục bán hàng, người bán quán tiếp tục bán quán…Tôi cũng thường tự hỏi có phải những công việc thường ngày chính là ý nghĩa và lẽ sống cuộc sống của họ?
Cuộc sống khi còn đi học phải ráng học cho giỏi nghĩ rằng để có công việc mưu sinh, rồi cuộc sống gia đình cùng con cái với những lo toan, những deadline và hướng mình phải hoàn thành và gần như mình không còn thời gian để suy nghĩ và ngẫm nghĩ về cuộc đời hay nhìn xa hơn… và có bao giờ chúng ta tự nhìn nhận lại những công việc mình đang làm, những điều chúng ta đã làm có phải là ý nghĩa và lẽ sống của cuộc đời mình. Thực sự đa số chúng ta thường không quan tâm đến điều đó mà thường vướng bận vào những vấn đề của cuộc sống hiện tại….
Mục đích của cuộc đời mỗi người là đi tìm ý nghĩa và lẽ sống riêng của cuộc đời mình. Đôi khi đó mặc định là những thói quen hay những công việc quen thuộc hàng ngày. Tuổi thơ tôi đã từng thấy nhiều người vì không thể làm những công việc hàng ngày mà buồn và sinh bệnh. Như một bà cụ 95 tuổi quê tôi vẫn đi bộ hàng chục cây số hàng ngày để bán bánh chưng. Với bà đó là niềm vui và hạnh phúc của cuộc đời bà và bà còn khỏe mạnh. Chỉ đến khi bà không đi bán được tôi đã nhìn thấy nơi ánh mắt bà nỗi buồn và sự tiều tụy dần dần...Với bà, còn người mua là mình còn niềm vui và hạnh phúc...Đó chính là những thành quả trong cuộc đời. Đó có thể đơn giản khi có người mua hàng ủng hộ hàng ngày, đó là khi hoàn thành công việc và được ghi nhận. Và lớn lao hơn là những thành quả tạo ra được giá trị lớn cho xã hội, thay đổi cuộc đời của nhiều người…”Chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cho mình một thái độ sống”. Đó cũng là cách chúng ta có quyền lựa chọn ý nghĩa và lẽ sống của cuộc đời mình. Có thể là cuộc sống hàng ngày như bà Châu quê tôi hay là những ý nghĩ lớn lao, những khát vọng và hoài bão để tạo ra những giá trị cho xã hội và tạo ra nhiều điều tốt đẹp hơn. Mỗi một người sinh ra khác nhau về hoàn cảnh, cũng chính là là sự khác nhau về xuất phát điểm. Có những bạn sinh ra là đã về đích rồi. Ý nghĩa và lẽ sống của cuộc đời thường không dựa vào xuất phát điểm mà dựa vào thái độ của chúng ta trước hoàn cảnh để vượt lên số phận và thay đổi bản thân mình. Không có sự ý nghĩa nào bằng các bạn nhìn thấy cảnh hàng nhiều em trẻ nhỏ phải lội suối đi học hàng ngày bằng một cây cầu bắc qua. Không có sự ý nghĩa nào bằng việc đào một cái giếng làm thay đổi cuộc sống của cả một làng trên núi. Không có sự ý nghĩa nào bằng sự trợ giúp những em sinh viên khó khăn và nay các em đã ra trường tự nuôi sống bản thân và gia đình… “Đến tận cùng nghịch cảnh, con người thường không chết vì bệnh tật, thiếu ăn mà thường họ chết vì không có một hy vọng, không có một hoài bão và một lẽ sống để tồn tại”
Một trong những điều tôi chắc chắn về ý nghĩa và lẽ sống của cuộc đời đó chính là con cái. Tôi có biết có những cô chú có con bị bệnh, họ sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ vì con chỉ mong sao con có một cuộc sống khỏe mạnh bình an. Quỹ cũng từng hỗ trợ cho một em bị ung thư và đằng sau em luôn là một người mẹ tận tụy và luôn sẵn sàng làm tất cả vì con của mình. Tình yêu thương là điều tuyệt vời nhất của con người và muôn loài. Tôi từng được biết một chú bò mẹ quyết tâm bám trụ vào cây chỉ để thấy con mình bình an trong cơn lũ quê tôi và nhờ sức mạnh đó mà chú bò mẹ đã chống chọi vừng vàng qua đêm lũ. Nhưng người ta thường nói nước mắt chảy xuôi, nghĩa là cha mẹ nuôi dưỡng chúng ta nên người, sẵn sàng hy sinh vì chúng ta nhưng hình như chúng ta lại không thương cha mẹ chúng ta bằng ba mẹ thương mình, rồi chúng ta lại có con cái và hy sinh tất cả vì con cái chúng ta. Chúng ta thương cha mẹ chúng ta trong suy nghĩ chưa đủ mà đó còn phải bằng hành động, bằng ý chí và tinh thần. Đó mới là đạo làm con của mình đối với sự hy sinh của cha mẹ . Mẹ tôi có một tư tưởng rất nhân văn về lòng thương người. Tôi chở bà qua các ngã tư nơi tôi thường thấy những người cơ nhỡ ngồi đó hàng ngày. Với bà, nhìn những con người như vậy, họ là những người gặp nhiều bất hạnh, không gặp nhiều may mắn như chúng ta, nếu chúng ta có lòng thì cứ giúp họ vàkhông giúp thì thôi cũng với một lòng bình an dù biết rằng điều đó chúng ta gặp hàng ngày trên những con đường quen thuộc.
Tình yêu thương trước hết là yêu thương chính mình, Trên thực tế phần lớn chúng ta không lên kế hoạch cho cái chết của mình và chúng ta vẫn luôn hoạch định cho mình theo kiểu "Tôi sẽ sống tới 100 tuổi, hay đại loại như thế". Và sau đó thì chúng ta thường sử dụng thời gian và sức lực của mình vào những thứ hết sức vô nghĩa đối với sự sống của chính mình. Nếu biết trước rằng ngày mai mình sẽ chết thì liệu hôm nay một sinh viên có phải thức khuya suốt đêm, ngủ gục trên bàn học để học thi, hủy hoại sức khỏe của mình để đạt điểm cao. Nếu biết ngày mai mình phải chết, liệu ngày hôm nay mình có cần phải ghét bỏ người nào đó hay lãng phí thời gian một cách vô ích với những thói quen vô bổ hàng ngày. Thời cấp 3 và sinh viên là thời gian bù đầu vào đèn sách, thức thâu đêm suốt sáng để học cho thật nhiều, thi điểm thật cao nhưng vẫn thực sự không biết điều đó để làm gì, để đạt được điều gì khi không có sức khỏe và tri thức trong cuộc sống.
Yêu thương chính mình, làm việc để tạo ra những điều ý nghĩa, tốt đẹp và trân trọng những phút giây của hiện tại và hãy dành thời gian cho những người mình thương yêu, vì tương lai luôn là một ẩn số, chỉ có hiện tại là hiện hữu với chính mình. Để một ngày nào đó nếu mình có phải ra đi thì chính mình trong khoảnh khoắc đó luôn cảm thấy mãn nguyện, mỉm cười vì đã tìm ra và hoàn thành được ý nghĩa và lẽ sống cho cuộc đời mình.
06/09/2019