31/07/2026
Cả đại sảnh dạ tiệc của tập đoàn Tần Thị im phăng phắc khi một cô gái mặc váy trắng từ trên trần sân khấu rơi thẳng xuống, đáp gọn vào lòng người đàn ông lạnh lùng nhất Vân Thành.
""Nhà họ Tống gan thật đấy."" Có tiếng ai đó thì thầm, giọng vừa sợ vừa hả hê. ""Dám dâng phụ nữ cho Tần gia. Ngày tháng tốt đẹp của họ sắp hết rồi.""
Tần Thịnh Dương ngồi trên chiếc ghế cao nhất, tay đang xoay ly rượu vang. Anh không hề né. Anh chỉ đưa một tay ra, hờ hững, và cô gái ấy đã nằm gọn trong vòng tay anh, mái tóc dài xõa tràn qua cánh tay áo vest đen tuyền.
Cả thành phố này đều biết một điều: Tần gia không cần nữ sắc. Bao nhiêu tiểu thư danh giá từng ôm ý đồ tiếp cận anh đều bị đuổi thẳng ra khỏi Vân Thành, không chừa một ai. Vậy mà tối nay nhà họ Tống lại giở đúng cái trò cũ rích ấy.
Cô gái ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô trong veo đến lạ, trong như một đứa trẻ chưa từng biết dối trá, nhưng sâu tận đáy lại có thứ ánh sáng sắc lẹm mà chỉ người từng nếm địa ngục mới có.
""Cảm ơn Tần gia."" Cô nói khẽ, giọng run run rất khéo. ""Kiểu tự dâng đến cửa thế này, đúng là lần đầu tôi được thấy. Chỉ là thiết kế sân khấu xảy ra chút sự cố nhỏ thôi. Vốn dĩ tôi định để anh trai đỡ.""
Từ dưới đám đông, một người đàn ông vội vã chen lên. Đó là Tống Nhất Minh — tổng tài tập đoàn Tống Thị, người đàn ông đẹp trai nhưng có nụ cười khiến người ta lạnh gáy.
""Em gái tôi vô lễ."" Tống Nhất Minh cúi đầu, giọng ngọt như mật mà mắt thì băng giá. ""Tần gia, lần này là tôi mạo phạm. Ngày khác nhất định đến tận nhà tạ lỗi. Còn không mau đưa tiểu thư về!""
Câu cuối, hắn nói với cô gái. Và Tần Thịnh Dương nhìn thấy rất rõ — bờ vai gầy trong lòng anh khẽ run lên một cái, như con chim bị bàn tay người siết chặt.
Một con họa mi bé bỏng, bị nhốt trong lòng.
Tần Thịnh Dương nhếch môi. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng trầm đến mức chỉ hai người nghe được: ""Thú vị thật. Dám ở ngay trước mặt tôi để quyến rũ một người đàn ông khác.""
Cô gái không đáp. Cô chỉ nhìn anh, và trong khoảnh khắc ấy, Tần Thịnh Dương — người mà cả Vân Thành gọi là tổng tài băng giá, kẻ mười năm không để một tia cảm xúc lộ ra mặt — bỗng thấy tim mình lỡ mất một nhịp.
📌 Đọc tiếp ở BÌNH LUẬN 👇