25/01/2026
Nhớ một quán cafe nhỏ bé, yên bình trước cửa hồ bao la, thoáng đãng. Mang tên Truc Linh Coffee...
Năm đó, giờ này, lúc ấy, mình còn đang ôm 1 ấm trà nóng ngồi nhâm nhi nhìn người đi đường qua ô cửa nhỏ. Nói chuyện với một vài vị khách trẻ dễ thương, thêm tý đường, thêm tý sữa rồi đi chuẩn bị bữa trưa đợi đám con nhỏ đi học về cùng ăn.
Trên tầng mấy con mèo kêu meo meo cũng đợi được người chia cám. Nghe thấy tiếng chân bước trên bậc cầu thang quen thuộc là chúng nó phi như điên từ các tầng dưới lên tầng 5, mắt long lanh vui chờ sẵn ở cửa bếp. Nó nhìn mình âu yếm. Nó ve vẩy đuôi bám sát sát theo sau. Cọ cọ đầu vào mình ra vẻ biết ơn và khe khẽ kêu meo meo thân thiện.
Tất cả nay không còn nữa, mọi dấu tích cũ thân thương đều đã được thay thế, xoá bỏ bằng sự đổi mới của người đến sau.
Mấy con mèo cũng mất nốt. Sau lần chuyển nhà cho chúng về Thanh Xuân Bắc, cái mảnh đất mình đã đi và ở vài lần.
Tính ra, đúng là mọi thứ đều có duyên. Chỗ ở vô duyên thì đến mèo cũng chạy. Chỗ ở hữu tình thì có chết đói ở đó chó cũng không đi. Nghĩ lại mà thấy tiếc vì đã không giữ lại chỗ này!