15/11/2025
Share để nhớ.
ĐÂY LÀ BÀ BÍCH…
Mà nói đúng hơn là U Bích - chủ của một quán cà phê nhỏ xíu nằm trên tầng hai của căn nhà cổ, nhìn thẳng xuống hồ Gươm - nơi mà các bạn vẫn gọi là Cà phê Đinh bây giờ. Trong bức ảnh này, U Bích ngồi bên tách cà phê nghi ngút khói, bên cạnh là bình hoa loa kèn trắng tinh khôi. U mặc chiếc áo dài vàng nhạt, nụ cười hiền hậu, rạng rỡ như thể ánh sáng buổi sớm.
Nụ cười ấy từng rất quen thuộc với cả một thế hệ học sinh, sinh viên Hà Nội cách đây hơn hai mươi năm. Khi ấy, quán cà phê nhỏ của U là nơi tụ họp thân thuộc của đám sinh viên chúng tôi, nơi mà âm nhạc rock hòa cùng tiếng cười, nơi ly cà phê thơm pha chút vị mộng mơ của tuổi trẻ. Ở đó, chúng tôi lần đầu tập tành h*t thuốc, vụng về nắm tay nhau, nói những câu chuyện tưởng như chẳng bao giờ dứt.
U Bích là người chủ quán rộng lượng nhất mà tôi từng gặp. Cà phê của U luôn rẻ đến bất ngờ, và nếu đứa nào “cháy túi”, U lại cho ghi sổ nợ, có khi còn cho vay ít tiền tiêu vặt hay múc thêm bát cơm nóng cho qua bữa.
Đó là chuyện của một thời đã xa, của tuổi trẻ đã kịp nhuốm màu ký ức. Năm 2012, U Bích ra đi, để lại khoảng trống lặng lẽ giữa lòng những người từng coi quán nhỏ của U là một phần thanh xuân không thể xóa nhòa
Cre: Trần Quang Dũng