20/02/2023
Hai “mặt trời” đều nằm trọn trong hai con ngõ nhỏ của thủ đô. Mỗi con ngõ tồn tại một nhịp sống riêng - một Hà Nội thu nhỏ mà ở đó, ta chẳng vội được đâu.
Ngõ 18 Huỳnh Thúc Kháng, nói thế nào nhỉ, không khí có phần “đứng tuổi” hơn một chút. Các cô bác hàng xóm đều đã ở đây lâu năm rồi, nên đời sống khá yên bình và chậm rãi. Các cửa hàng xung quanh chẳng thiếu gì, hàng gội đầu, giặt là, tạp hóa, buôn bán điện tử đến cơm bình dân đều đủ cả. Thông với khu này còn là ngõ Nguyễn Chí Thanh - tụ điểm nghỉ trưa dành dân văn phòng. Tập thể lớn bao bọc nhiều cá thể khác biệt, bình thản mà chung sống hài hòa cùng nhau.
Mặt khác, ngõ 156 Hồng Mai lại luôn giữ được cái năng lượng “tươi trẻ”. “Trẻ” bởi hàng ngày bạn sẽ thấy khung cảnh tan trường của các em học sinh đi qua, mải cười đùa í ới gọi nhau lúc ra về. Đối diện đó còn là hàng bánh gà trứ danh nhộn nhịp thanh niên, chẳng lúc nào ngơi khách. Còn “tươi” là tươi tốt, từ hai hàng cây xanh mướt và rậm rạp bao phủ khu dân cư. Sun 2 chúng mình may mắn được hưởng trọn những chiếc “điều hòa” của thiên nhiên ấy. Đúng thật là mát lòng, mát dạ.
Vậy nên dù Sunrise có thể hơi khó tìm vì không phải “nhà mặt phố”, nhưng đó mới là nét đẹp của Hà Nội. Đôi khi ta phải len lỏi sâu xa hơn một tí, cất công mò mẫm thêm một tí, mới phát hiện ra những viên ngọc tiềm ẩn trong ngóc ngách của mảnh đất này.
Trăm đọc cũng chẳng bằng một thấy. Thôi thì bạn cứ ghé qua đây, cùng nhau hòa chung vào bức tranh muôn màu đầy thân thương của ngõ nhỏ Hà Nội nhé.
Dear,
nơi bình minh.