15/12/2025
Sáng Hà Nội, khi phố còn ngái ngủ, tôi lại quen ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, đặt phin cà phê lên miệng cốc. Nước sôi vừa rót, hương cà phê bốc lên chậm rãi, thân quen như một người bạn lâu năm. Từng giọt cà phê rơi xuống, không vội vàng, nghe rõ cả tiếng “tách… tách…” giữa khoảng lặng của buổi sớm.
Ngoài kia, tiếng chổi tre quét lá, tiếng xe đạp lăn nhẹ trên con phố nhỏ, tất cả hòa vào nhau thành một nhịp sống rất Hà Nội. Tôi ngồi đó, chờ cà phê nhỏ xong, cũng là chờ cho lòng mình lắng lại. Cà phê phin dạy tôi một điều giản dị: muốn ngon thì phải chậm, muốn sâu thì phải đợi.
Uống một ngụm cà phê đậm, thấy cả buổi sáng Hà Nội nằm gọn trong đầu lưỡi — mộc mạc, trầm lắng và rất thật. ☕