25/11/2022
Chợt một hôm tỉnh giấc thấy mùa se lạnh, chợt nhận ra tháng 11 đến tự khi nào, không còn nữa cái tiết trời thu trong vắt và mênh mang như những ngày đã cũ. Không gian buồn ảm đạm đầu đông, con nắng nhạt màu, gió lùa trên lối. Liệu có nơi nào đủ rộng cho tâm tư của những kẻ đơn hành bước qua mùa gió hay chăng? Nếu không, thành phố chắc hẳn sẽ mặc trầm. Nhưng… nếu có, thì mùa đông liệu có còn gì đẹp nữa? Mùa đông liệu có lạnh lùng nếu dưới ánh đèn đường của đại lộ kia không có những gã thất tình nghêu ngao khúc hát? Và mùa đông còn gì đẹp nữa nếu không còn những cô gái đợi chờ quên không quàng khăn trước cửa phải không?
Tháng 11 như bản tình ca mà không phải ai cũng muốn nghe, như một bức tranh trừu tượng lạ lùng mà không phải ai cũng thấy đẹp. Nhưng rồi ai cũng phải bước qua, có người bước qua và sưởi ấm những giá băng bằng ký ức, cũng có người đi qua nhẹ nhàng với một bờ vai bên cạnh cùng những mộng ước mùa xuân. Tuy vậy, dẫu thế nào thì nàng Đông cũng luôn biết cách khơi gợi những tâm tư từ trong sâu thẳm của mỗi con người, kể cả kẻ hạnh phúc nhất khi đối diện với tháng 11 thì cũng luôn có những khoảng u hoài mà không thể nào thốt gọi thành tên!