15/06/2024
3.650 ngày, nghĩ cũng nhanh mà cũng lâu... quá nhiều thăng -trầm cho 10 năm nhìn lại. Suốt cả ngày rồi mình đã đành thời gian đọc lại từng bài viết từ ngày quán thành lập đến giờ, và cả những bình luận- có những bạn khách quen vẫn thường xuyên ghé quán, cũng có những người bạn giờ đã lập thân ổn định ở một đất nước xa xôi, và cả những anh em rất rất lâu rồi chưa có dịp gặp lại... dù sao, vẫn cảm ơn mọi người- vì tất cả. 10 năm qua là thanh xuân của t-cafe và có thể t-cafe vẫn mong được là một mảnh nhỏ trong thanh xuân của các bạn. Nhân dịp này, mình sẽ re-up lại 3 bài viết mà mình cho là hay và cảm xúc nhất. Dẫu biết rằng "cuộc đời này được mấy lần 10 năm", nhưng mình hy vọng t-cafe vẫn là cái quán nhỏ an yên vẹn nguyên, nép chờ bạn trở về.
Mở đầu bài viết đầu tiên mình muốn re-up là đc đăng vào ngày 3/3/2016. Nào mình cùng nhâm nhi mấy con chữ ngày cũ thôi.
"
[MỘT ĐIỀU LÀ MÃI MÃI]
Đọc sách.
Mở một trang mục lục đôi khi nhớ về cái menu đầu tiên, cái menu gấp gáp và vụng về nhưng lung linh bởi những cái tên lạ.
Nghe nhạc.
Mở một anh tóc dài lại thấy nhớ Đan Nguyên, nghe một âm mềm mại lại mơ màng một giấc mộng lớn theo ca từ của Lý ( Lê Cát Trọng Lý), nghe một nỗi xót xa, vàng võ bỗng thèm về, trông một đêm mưa mà say sưa nghe một đoạn buồn Lệ Quyên
Uống.
Nhớ ly cafe đầu tiên uống ngày trời lành lạnh, vân vê tách trà cho ấm lòng bàn tay.Nhớ những chai bia vắt vẻo một dải treo dài cả một chiếc thang.Nhớ hồi ấy lần đầu gặp đã ngồi cắt kẽm treo chai bia với anh kiến trúc sư đầu trọc.Có phải duyên nợ gì không mà lâu lâu gặp lại anh hay đòi uống bia.Bụng anh giờ bự.Mình ôm không xuể
Chạy.
Xe chết máy giữa đường.Nhớ từng có lúc: Sáng sáng chạy một chiếc vespa thẳng lưng khoan khoái giữa phố đông,dừng T cafe đá chống bao mắt nhìn.Tối đến thong d**g dắt bộ giữa phố thưa người.Một ngọn đèn lướt qua chầm chậm rồi vụt đi mất.Còn mỗi đèn đường cứ chốc lại lập lòe lập lòe...
Đi.
Lại ngoái đầu hẹn T một sớm
Ở.
Lại mơ nhìn T ngày cũ
Nhớ.
Lại thèm sống những T ngày đầu
D.,"