05/07/2026
CÓ MỘT ĐIỀU RẤT LẠ Ở ĐÀ NẴNG
Sáng nào cũng vậy. Mới hơn 6 giờ, chạy ra đường là quán cà phê nào cũng kín xe. Từ quán cóc đầu hẻm, quán sân vườn, quán máy lạnh đến mấy quán chẳng có biển hiệu gì nổi bật.
Nhiều hôm bạn sẽ tự hỏi: Ủa rồi... mọi người làm nghề gì?
Hay là người Đà Nẵng được trả lương theo giờ ngồi cà phê?
Sống ở đây lâu mới biết, đi cà phê với người Đà Nẵng giống như đánh răng mỗi sáng.
Không phải vì có việc. Không phải để check-in. Cũng chẳng cần quán mới mở. Chỉ đơn giản là ra ngồi một chút.
Có người ngồi đọc báo, có người xem điện thoại, có người nhìn dòng xe chạy qua, có người ngồi hơn một tiếng đồng hồ mà tổng số câu nói chỉ khoảng... ba câu.
Thế mà hôm sau vẫn gặp lại.
Điều thú vị nữa là người Đà Nẵng rất chung tình. Không phải chung tình với người yêu mà là với quán cà phê. Có những quán nhìn chẳng có gì đặc biệt. Bàn ghế nhựa, cái quạt quay nghe cọt kẹt. Ly cà phê đen đá mười mấy, hai mươi nghìn. Menu mười năm không đổi, nhưng khách thì đông đều như chưa từng biết đến Facebook hay Top top.
Bởi họ đâu uống cái không gian. Họ uống sự quen thuộc. Chủ quán nhớ khách thích cà phê đen hay bạc xỉu, ít đá hay nhiều đá.
Có người vừa dựng xe, chưa kịp ngồi thì ly cà phê đã được mang ra, khỏi cần gọi.
Nhiều quán còn có những hội bàn tròn diễn ra mỗi sáng. Một bàn toàn các cô U50, U60, U70. đúng giờ như điểm danh.
Hôm nào thiếu một người là cả bàn bắt đầu họp khẩn: Bà Ba nay đâu? Đi khám hả? Hay con không cho đi?
Chưa cần gọi điện, cả quán đã biết tình hình của nhau. Quán cà phê ở Đà Nẵng không chỉ bán cà phê, mà còn bán tình làng nghĩa xóm.
Điều tôi rất thích nữa là ở đây chẳng ai vội đuổi bạn. Một ly cà phê, một cốc trà đá là ngồi cả buổi sáng. Chủ quán vẫn vui vẻ, luôn nhớ châm thêm nước trà. Không khí cứ chậm rãi như chính con người nơi đây.
Đà Nẵng bây giờ quán cafe đẹp mọc lên như nấm, đủ hình thức. Specialty coffee có, brunch có. Decor xinh xảo lại càng nhiều.
Nhưng thú vị là những quán cóc dưới gốc cây vỉa hè vẫn đông. Quán sân vườn cũ kỹ vẫn đông. Quán trong hẻm chỉ bán cà phê và trà đá vẫn đông.Có lẽ vì với người Đà Nẵng, đi cà phê chưa bao giờ là chuyện phải đúng trend.
Chỉ cần đúng quán, đúng người, đúng cái bàn quen. Là đủ.
Tôi từng nghe một người bạn từ Sài Gòn ra chơi nói vui: Ở đây ai cũng có vẻ rảnh ha!
Tôi cười. Không phải người Đà Nẵng rảnh hơn. Chỉ là họ luôn cố giữ cho mình một khoảng thời gian để ngồi xuống, uống một ly cà phê, chào vài người quen, kể vài câu chuyện không đầu không cuối. Rồi mới bắt đầu ngày mới.
Có lẽ vì vậy mà sống ở Đà Nẵng lâu, tự nhiên ai cũng thay đổi.
Ban đầu chỉ định ghé mua mang đi, sau thành ngồi 15 phút, rồi thành 30 phút.
Đến một ngày, cô chủ vừa thấy mình dừng xe đã quay vào pha sẵn ly quen thuộc.
Lúc đó mới biết… Mình chính thức trở thành người Đà Nẵng rồi. ☕❤️
(Mai Ly)