LOFI Coffee

LOFI Coffee Lofi Coffee
Cà Phê Pha Máy

26/05/2026
Người ta thường nhìn vào nơi bạn đang đứng để quyết định nên ngưỡng mộ hay xem thường bạn.Nhưng chẳng mấy ai hỏi rằng, đ...
22/05/2026

Người ta thường nhìn vào nơi bạn đang đứng để quyết định nên ngưỡng mộ hay xem thường bạn.
Nhưng chẳng mấy ai hỏi rằng, để đứng được ở đó, bạn đã phải đánh đổi những gì.

Có những người nhìn thấy sự bình thản của bạn hôm nay mà không biết nó được đánh đổi bằng những năm tháng chật vật đến thế nào.

Có những người nhìn thấy bạn mạnh mẽ, rồi mặc định rằng bạn không biết đau.

Có những người nhìn thấy bạn cười, rồi cho rằng cuộc sống của bạn chắc hẳn rất dễ dàng.

Nhưng họ đâu biết có những đêm bạn từng thức trắng.
Có những lần bạn từng muốn buông xuôi.
Có những tổn thương mà đến tận bây giờ nhắc lại vẫn thấy nhói lòng.

Người đời thường quen nhìn vào đích đến. Còn cuộc đời thật sự của một con người lại nằm ở những đoạn đường không ai nhìn thấy.

Là những lần ngã rồi tự đứng dậy.
Là những áp lực không thể kể.
Là những giọt nước mắt phải lau đi trước khi bước ra ngoài với nụ cười bình thường.

Vì vậy, càng trưởng thành tôi càng ít quan tâm đến việc người khác đánh giá mình thế nào.

Bởi những lời tung hô hay phán xét phần lớn đều được xây dựng từ những gì họ nhìn thấy.

Trong khi cuộc đời thật sự của tôi lại được tạo nên từ những điều họ chưa từng biết.

Và có lẽ, sự tử tế lớn nhất mà một người có thể dành cho người khác là đừng vội đánh giá khi chưa biết họ đã phải đi qua những gì.

Bởi sau mỗi sự bình thản là một câu chuyện. Sau mỗi nụ cười là một nỗi niềm. Và sau mỗi con người đang đứng trước mặt ta hôm nay, luôn có một đoạn đường rất dài mà họ đã âm thầm bước qua một mình.

| Người bán hoa cúc dại |

St từ GÃ

7 LÝ DO BẠN VẪN DỄ NỔI GIẬN DÙ CỐ GẮNG BÌNH TĨNH(bình yên lúc ngồi yên thì dễ, giữ mình trước nghịch cảnh mới khó)1. Tin...
18/05/2026

7 LÝ DO BẠN VẪN DỄ NỔI GIẬN DÙ CỐ GẮNG BÌNH TĨNH
(bình yên lúc ngồi yên thì dễ, giữ mình trước nghịch cảnh mới khó)

1. Tinh tấn lúc bình yên nhưng sân si lúc làm việc
Nhiều người lúc thực hành thì rất định, nhưng khi trở về đời thường, làm việc với đồng nghiệp lại nổi giận một cách bản năng. Đó là vì chúng ta mới chỉ học cách bình an trong phòng kín chứ chưa mang sự tỉnh thức vào cuộc sống. Hãy tập quan sát tâm mình ngay khi gặp một việc không vừa ý nhỏ nhất trong ngày.

2. Nhầm tưởng việc trốn chạy là đã buông bỏ
Chúng ta hay chọn không gian yên tĩnh để thấy lòng lắng lại, rồi nghĩ mình đã thấu suốt mọi điều. Thực ra, ngoại cảnh tĩnh lặng không có nghĩa là nội tâm đã thực sự lặng sóng. Khi va chạm thực tế mà bạn vẫn thấy khó chịu, nghĩa là hạt giống tổn thương bên trong vẫn còn. Hãy học cách đối diện thay vì tìm cách né tránh.

3. Để cảm xúc trồi sụt theo hành vi của người khác
Tâm trạng của bạn dễ dàng bị dẫn dắt bởi một ánh mắt, một câu nói hay một thái độ bất hợp tác từ xung quanh. Bạn vô tình trao quyền định đoạt niềm vui của mình vào tay người khác mà không hề hay biết. Mỗi lần thấy cơn giận bắt đầu dâng lên, hãy dừng lại 6 giây để nhận biết nó trước khi phát ngôn.

4. Quên mất việc lắng nghe hơi thở khi gặp nghịch cảnh
Lúc mọi chuyện suôn sẻ ai cũng có thể nói lời nhẹ nhàng, nhưng khi gặp chuyện bất như ý thì hơi thở liền dồn dập và lý trí bị che mờ. Hơi thở chính là chiếc neo duy nhất giúp bạn giữ mình không bị dòng xoáy cảm xúc cuốn đi. Hãy tập quay về với hơi thở ngay khi cơ thể có dấu hiệu căng thẳng đầu tiên.

5. Quá chú trọng vào hình thức thay vì sửa đổi bên trong
Có những người có thể thay đổi vẻ bề ngoài rất nhanh, nói những lời đạo lý rất hay nhưng cái tôi và sự chấp nhặt vẫn y nguyên. Sự thay đổi thực chất không phải để thể hiện cho ai xem, mà là cuộc cách mạng thầm lặng bên trong chính mình. Hãy bớt nhìn ra ngoài phán xét và dành thời gian nhìn nhận lại bản thân sâu sắc hơn.

6. Tự dằn vặt khi thấy mình thực hành chưa tốt
Khi nhận ra mình vừa có một phản ứng tiêu cực, bạn lập tức rơi vào trạng thái tự trách và thất vọng về bản thân. Sự kháng cự này vô tình nuôi dưỡng thêm một tầng năng lượng tiêu cực khác khiến bạn mệt mỏi hơn. Hãy mỉm cười thừa nhận rằng mình vừa nhận biết được cơn giận, đó đã là một bước tiến lớn rồi.

7. Thiếu sự thực hành bền bỉ mỗi ngày
Chúng ta thường chỉ nhớ đến việc giữ tâm khi đi đến những nơi yên bình, còn ngày thường lại để tâm chạy rông theo thói quen cũ. Con đường quay về với chính mình cần sự đều đặn như hơi thở chứ không phải một phút ngẫu hứng. Hãy coi mỗi rắc rối trong ngày là một bài tập thực tế để bạn rèn luyện nội lực.

Bình yên thật sự là khi bão giông nổi lên nhưng lòng bạn vẫn biết cách neo lại.

Lưu bài viết này nếu bạn cũng đang trên hành trình học cách làm chủ chính mình.

St

260507...
07/05/2026

260507...

Long time no see
05/05/2026

Long time no see

Thời gian cứ thế mà trôi... và hình ảnh là kí ức đẹp còn lại...
02/05/2026

Thời gian cứ thế mà trôi... và hình ảnh là kí ức đẹp còn lại...

Đừng quá khắt khe với mẹ… vì mẹ cũng đang già điVà đôi khi, chỉ một ánh nhìn vô tình cũng có thể làm trái tim mẹ chùng x...
29/07/2025

Đừng quá khắt khe với mẹ… vì mẹ cũng đang già đi
Và đôi khi, chỉ một ánh nhìn vô tình cũng có thể làm trái tim mẹ chùng xuống.

Chúng ta thường nghĩ mẹ sẽ luôn ở đó – như một điều hiển nhiên. Luôn dọn dẹp sau bữa ăn, luôn mở cửa khi ta về muộn, luôn nhắn hỏi han mỗi lần trời chuyển mưa. Nhưng theo thời gian, mẹ không còn đủ sức để làm tất cả những điều “luôn luôn” ấy nữa.

Mẹ đang già.
Già theo cách lưng mẹ còng xuống nhẹ hơn mỗi ngày.
Già trong từng bước chân chậm rãi giữa buổi chiều lặng gió.
Già theo những vết đồi mồi bắt đầu xuất hiện trên đôi bàn tay từng nâng ta lớn lên bằng cả một đời hy sinh.

Chúng ta lớn lên với những giấc mơ, còn mẹ thì trưởng thành cùng những đánh đổi. Có những hy vọng mẹ chưa từng nói, có những giấc mơ mẹ đã lặng lẽ gấp lại từ lúc ta cất tiếng khóc đầu đời. Mẹ từng là một thiếu nữ biết mơ mộng, từng muốn đi xa, từng nghĩ đến việc học một điều gì đó chỉ để vui... nhưng rồi, mẹ trở thành người phụ nữ của gia đình, vì yêu thương mà gác lại thanh xuân.

Nhiều người trong chúng ta từng giận mẹ vì mẹ quá bảo bọc, quá khắt khe, quá hay hỏi han. Nhưng ít ai tự hỏi: “Mẹ hỏi nhiều vậy là vì sao?” Có thể là vì mẹ không còn biết cách nào để kết nối với chúng ta nữa, ngoài việc hỏi những điều tưởng chừng vô nghĩa. Có thể là vì mẹ sợ… sẽ không còn đủ thời gian để hỏi thêm một lần sau.

Mẹ cũng là con gái nhỏ của ai đó. Người từng nắm tay mẹ đi chợ ngày xưa có thể giờ đã chẳng còn, hoặc đôi lúc mẹ chỉ còn gặp người ấy trong mơ. Vậy nên, khi mẹ nhìn ta, có lẽ mẹ cũng đang nhìn thấy hình ảnh mình thuở bé – ngây thơ, yếu đuối và cần chở che. Mẹ thương ta không chỉ vì ta là con, mà còn vì mẹ biết mất đi người mình yêu quý là nỗi trống trải chẳng thể lấp đầy.

Rồi cũng sẽ đến ngày ta phải đối diện với những ký ức không thể lặp lại: một cái nắm tay khi qua đường, một tiếng mắng yêu khi ta lười ăn, một bữa cơm có món canh mẹ nấu… mà không ai khác có thể làm giống y như mẹ. Những điều nhỏ bé, đôi khi khiến ta khó chịu, đến một lúc nào đó sẽ trở thành điều ta nhớ nhất.

Đừng đợi đến lúc mẹ không còn nghe thấy lời “xin lỗi” hay “con thương mẹ” mới thốt ra.
Đừng đợi đến khi mẹ đã không còn nhớ nổi tên ta, ta mới bắt đầu nhớ những ngày có mẹ.
Đừng để đến khi mẹ ngủ một giấc rất dài rồi, mới bắt đầu rơi nước mắt vì những ngày chưa từng lắng nghe.

Hãy yêu mẹ bằng một trái tim tỉnh thức.
Hãy nhẹ nhàng hơn khi mẹ vụng về.
Kiên nhẫn hơn khi mẹ nói lặp.
Và quan tâm nhiều hơn khi mẹ bắt đầu “quên bớt” – vì đó không phải là do mẹ cố tình, mà vì thời gian đang dần xóa nhòa những điều mẹ từng nhớ rất rõ.

Mẹ đang già đi – như một bông hoa cuối mùa, mong manh nhưng vẫn toả hương bằng tất cả những gì còn lại.
Nếu hôm nay ta vẫn còn có thể gọi “Mẹ ơi” – thì đó là một điều kỳ diệu.
Đừng chờ đến khi mùa xuân trôi qua rồi mới tiếc những cánh hoa chưa kịp ngắm.
Hãy thương mẹ, bây giờ…
Vì không phải ai cũng còn mẹ để được thương.

---
St

TRÁNH CÁI CHẾT ĐỘT NGỘT VÀO BAN ĐÊM!Chúng ta thường nghe những câu chuyện ai ngờ: “Hôm qua, tôi đang nói chuyện với anh ...
22/06/2025

TRÁNH CÁI CHẾT ĐỘT NGỘT VÀO BAN ĐÊM!

Chúng ta thường nghe những câu chuyện ai ngờ: “Hôm qua, tôi đang nói chuyện với anh ấy, tại sao anh ấy lại chết đột ngột”.

Chuyện gì xảy ra khi một người có vẻ khỏe mạnh đã qua đời vào ban đêm. Có nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân mà ít người quan tâm đó là chết sau khi dậy đi tiểu.

Lý do là khi việc buồn tiểu sẽ đánh thức giấc ngủ đột ngột, thời khắc này làm mô hình hoạt động của não bị thay đổi đột ngột. Tự nhiên tăng lên, não sẽ bị thiếu máu và sẽ gây ảnh hưởng tới tim mạch suy yếu.

Vì vậy bạn ko vội dậy ngay để cho não bộ không bị thiếu máu lưu thông. Tốt nhất bạn nên dành ra 2 phút để làm những việc sau đây:

1. Khi bạn thức dậy, nằm nghiêng về bên trái một phút. Hít thở sâu!
2. Ngồi trên giường trong nửa phút tiếp theo;
3. Hạ chân và ngồi trên mép giường trong nửa phút. Sau hai phút não của bạn sẽ không còn bị thiếu máu và trái tim của bạn sẽ không làm suy yếu, mà sẽ làm giảm nguy cơ chết đột ngột.

Điều này có thể xảy ra bất kể tuổi tác. Trẻ hay già.

Gia đình bạn cũng nên theo dõi nó.
Chúc bạn luôn sống khoẻ, thọ trường!
❤️❤️❤️
P.S: Mẹo này hay lắm! Khi đã rất buồn tiểu sẽ làm cho bạn thức giấc, lúc này bạn hãy trở mình nằm nghiêng về bên tay trái thì buồn tiểu sẽ giảm ngay tức thì, dễ chịu hơn. Trẻ em sẽ giảm nhanh hơn người lớn!

St

TRONG THỜI CHIẾN Ở NHẬT BẢNMột cậu bé nhỏ cõng trên lưng thi thể người em trai của mình.Cậu đang tìm cơ hội để có thể ch...
13/06/2025

TRONG THỜI CHIẾN Ở NHẬT BẢN
Một cậu bé nhỏ cõng trên lưng thi thể người em trai của mình.
Cậu đang tìm cơ hội để có thể chôn cất em cho đàng hoàng.

Một người lính nhìn thấy cảnh ấy, liền bảo cậu:
“Đặt em xuống đi, con sẽ chạy nhanh hơn.”
Nhưng cậu bé lắc đầu và trả lời:
“Nó không nặng đâu… vì đó là em của cháu.”

Người lính nghe vậy, nước mắt bỗng trào ra.

Từ đó, bức ảnh ấy trở thành biểu tượng của tình huynh đệ và lòng đoàn kết tại Nhật Bản.
Và cũng từ đó, câu nói giản dị kia đã trở thành lời nhắc nhở đầy xúc động cho mỗi chúng ta:

“Nó không nặng… vì đó là em tôi.”
Đó có thể là anh, là chị, là bạn của ta.
Nếu họ ngã, hãy đỡ họ dậy.
Nếu họ mệt, hãy giúp họ bước tiếp.
Nếu họ sai lầm, hãy tha thứ và bao dung.

Và nếu cả thế giới quay lưng với họ
Hãy cõng họ trên vai mà bước đi.

Vì họ không nặng đâu…
Họ là anh em ta. Là gia đình. Là người thân.
Và tình người – không bao giờ là gánh nặng.

Sưu tầm

NGƯỜI SUỐT ĐỜI GẶP MAY!1. Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May q...
07/11/2022

NGƯỜI SUỐT ĐỜI GẶP MAY!
1. Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao!".
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà Phó phòng nói rằng Giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu Giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.
Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu ch.ống l.ạm ph.át nên Chính phủ đã c.ắt giảm nhiều hạng mục đ.ầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.
Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may! Nhà nước c.ắt giảm đ.ầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp l.ao đ.ao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải c.ắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông Giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.
2. Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một g.ã ng.ổ ng.áo chạy xe đ.ánh v.õng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị t.ai n.ạn, x.ây x.át ở ch.ân và t.ay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị t.ai n.ạn giao thông mà chỉ x.ây x.át nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình.
Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh n.ão r.uột nhất thường phát ra từ người đàn bà).
Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên m.ôi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.
Một lối sống lạc quan và tích cực là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được. Và đó còn là biểu hiện của một con người có trí tuệ và đạo đức.
Và chỉ những ai làm được điều đó thì mới xứng đáng để được hưởng bình an và hạnh phúc trong cuộc sống.
NGƯỜI HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG TRONG HOÀN CẢNH THUẬN LỢI MÀ LÀ NGƯỜI CÓ THÁI ĐỘ TÍCH CỰC TRONG BẤT KÌ HOÀN CẢNH NÀO.
Nguồn: Dân trí

Mẹ sẽ cùng con đi…Nguyễn Phong Việt---------------------Mẹ đã cùng con đitừ 9 tháng 10 ngày…Mẹ hoài thai con từ lúc chỉ ...
16/09/2022

Mẹ sẽ cùng con đi…
Nguyễn Phong Việt
---------------------
Mẹ đã cùng con đi
từ 9 tháng 10 ngày…
Mẹ hoài thai con từ lúc chỉ là một nhịp tim vang lên trong lồng ngực đầy
những yếu ớt từng khiến lòng lo sợ
mẹ đã thế chấp bao nhiêu đêm giật mình vì con đang cần một điểm tựa
giữa bóng tối của hơi thở
mẹ biết chỉ cần giọng nói của mẹ vang lên…
Mẹ nhìn thấy con lần đâu tiên té sấp ngửa xuống cuộc đời con đã tin
chân rướm máu và trái tim thì vụn vỡ
con có biết vào giây phút ấy mẹ đứng lặng im nhưng tâm hồn quỵ ngã
chỉ muốn được như cơn mưa rơi xuống mảnh đất khô cằn sỏi đá
tưới mát một chút bụi mù…
Mẹ đã cùng con đi ngay cả khi con cặm cụi một mình với cơn đau
mẹ chắp tay hướng về con ở phương trời xa tít tắp
mẹ thức dậy vào lúc nửa đêm rồi tự ủi an mình rằng con đang bình yên trong chăn ấm
mẹ đôi khi quên mất một ngày nào đó mẹ không còn đủ sức
lo lắng cho chính mình…
Không mấy ai mong con sẽ trả cho mẹ một tuổi xuân yên bình
chỉ cần con vững vàng lúc bước chân vào bão tố
nếu không còn ai thương mình thì con vẫn có thể
tự tay mình nhóm lửa
với thứ mình yêu thương…
Mẹ đã cùng con đi không chỉ một đoạn đường
mặc kệ những lần con lãng quên với cuộc vui vừa tìm thấy
rồi sẽ có người chăm sóc cho con hơn tất cả những gì con mong đợi
một người xa lạ đã về tới
thì mẹ vẫn dõi theo…
Mẹ sẽ cùng con đi đến cả những kiếp nào…

Address

Ngã Ba Bình Hiệp/Bình Sơn/Quảng Ngãi
Binh Son

Telephone

+84983212093

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when LOFI Coffee posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Restaurant

Send a message to LOFI Coffee:

Share

Category