25/05/2026
日本に来たばかりの頃、友達に連れられてここへ来た。住所登録、保険、在留カードの手続き。
数年後は、自分が後輩たちを連れて同じ場所へ。そして今日は、店の営業許可更新のために来ています。
気づけば、お店も6年。まだ健康もあって、こうして続けられていることに感謝。
今でも、「もっと美味しくできないかな」って、閉店後に一人で考え込む夜があります。
料理が美味しいだけでは、店は続かない。
でも、繁盛している店は「きっと美味しい」と思われる。
だから今も、メニューや運営のことをずっと考え続けています。
朝起きて、年齢以上に白髪が増えていることに驚く日もあります。
そこでやっと分かるんです。ビジネスの世界は甘くない。
その現実を知る代償は、決して小さくないんだと。
“Show, don’t tell.”「語るより、やって見せろ。」
言うだけなら誰でもできる。
人にアドバイスするのも簡単です。
6年後もまた更新できるかな😉
ベトナムには、「雨が降ったら、その時に涼めばいい」
という言葉があります。
先のことは分からないけれど、
その時が来たら、その時に向き合えばいいかな
Ngày mới qua Nhật, bạn mình dẫn đến đây để đăng ký địa chỉ, tham gia bảo hiểm, nhận thẻ g*i.
Vài năm sau, mình lại dẫn kohai, các em khóa sau, đi làm y chang thế. Chỉ khác là các em nhận thẻ trực tiếp ở sân bay.
Ra trường, đi làm thêm vài năm, mình lại đến đây để xin 発行 giấy thuế thị dân, 納税 các kiểu.
Còn hôm nay, mình đến để gia hạn giấy phép kinh doanh cho nhà hàng, đứa con tinh thần của mình.
Vậy là sau 6 năm vận hành, vẫn còn đủ sức khỏe, đủ tài chính để tiếp tục
Không biết dấu mốc 6 năm nữa có gia hạn nữa
ko 😉. Ờ, thì mưa tới đâu mát tới đó !
Vẫn yêu ẩm thực Việt như một đứa trẻ yêu ba mẹ, bạn bè, hàng xóm.
Vẫn có những đêm ngồi một mình trong quán đến sáng chỉ vì nghĩ mãi một món chưa đủ ngon
Vẫn nghĩ trăm cách thay đổi menu, vận hành, để giữ khách và giữ doanh thu cho quán nhỏ để hiểu rõ một cái tát trời giáng là chỉ ngon thôi chưa đủ !!
Đồ ăn ngon chưa chắc đông khách.
Nhưng quán đông khách thì người ta mặc định là ngon.
Có những sáng ngủ dậy giật mình vì tóc bạc nhiều hơn cái tuổi đáng phải có
Để hiểu rằng, cái giá của việc muốn làm chủ cuộc đời chưa bao giờ là rẻ.
Người phương Tây có câu:
“Show, don’t tell.”
Đừng nói nhiều, hãy làm.
Nói thì ai cũng nói được. Đứa trẻ 2 tuổi cg đã bắt đầu nói. Khuyên người khác cg rất dễ
Tiền ko lấy từ túi họ ra. Công cũng không phải bỏ ngày đêm bạc đầu
Vậy nên đôi khi :
Đi với nhau vui vẻ là đủ rồi.
Khuyên nhau nhiều quá để làm gì.
Trong rất rất nhiều buổi tối yên tĩnh, nhìn lại những năm tháng đã qua và nhận ra tuổi trẻ trôi nhanh hơn tưởng tượng.
Có những người từng đi cùng nay đã rẽ mỗi người một hướng.
Có những giấc mơ ngày xưa không còn quan trọng nữa.
Nhưng cũng có những thứ vẫn còn nguyên:
Một chút cứng cỏi.
Một chút tự trọng.
Chỉ là sau nhiều năm va chạm, con người tự nhiên bớt ồn ào.
Nói ít hơn về dự định, nhưng làm nhiều hơn, cũng không còn giải thích bản thân với người khác quá nhiều.
Làm việc chắc tay hơn, nhìn tiền bạc và cơ hội cg thực tế hơn.
(^ ^)