15/05/2026
Việt Nam không có “gu cà phê chung”.
Mỗi vùng miền lại uống cà phê theo một cách rất khác nhau, điều đó là do văn hoá, thời tiết khí hậu, nhịp sống, và cả lịch sử của từng nơi.
Miền Bắc:
Trước đây không có văn hoá uống cà phê, mãi đến những năm 2000 cà phê mới bắt đầu có chỗ đứng ở đất Bắc - ngày ăn chè, ăn kem, mía đá, caramen (bánh flan),... chứ không có cà phê.
Nên người bắc thích thơm, hậu vị béo.
Người miền Bắc thường uống cà phê nhẹ hơn miền Nam, thiên về hương thơm, hậu vị béo nên tạo ra một loại cà phê mà họ rất tự hào - cà phê trứng.
Các kiểu như cà phê trứng, nâu đá hay Arabica rang vừa được ưa chuộng vì không quá gắt, dễ uống nhiều lần trong ngày.
Miền Trung:
Khác hơn một tí, đậm, mạnh và rõ vị
Miền Trung có gu cà phê khá cứng, thích vị đậm, đắng rõ và caffeine cao.
Vùng chịu ảnh hưởng lớn từ vùng nguyên liệu Tây Nguyên.
Robusta rang đậm rất phổ biến vì cho body dày, hậu vị mạnh và cảm giác tỉnh táo nhanh.
Người miền Trung thường thích ly cà phê nhỏ nhưng cực kỳ đậm vị.
Miền Nam:
Nhẹ nhàn và ngọt, đậm và dễ uống
Miền Nam là nơi phát triển mạnh văn hoá cà phê sữa đá.
Khí hậu nóng quanh năm khiến người uống chuộng cà phê đá, vị mạnh nhưng phải dễ tiếp cận.
Sữa đặc được dùng nhiều để cân bằng vị đắng của Robusta, tạo cảm giác béo, ngọt và uống “đã” khát.
Nhịp sống nhanh, văn hoá cà phê vỉa hè và thói quen uống cà phê mỗi sáng cũng làm gu miền Nam thiên về sự tiện, mạnh và quen vị.
Tây Nguyên:
Phong cách cà phê uống để cảm nhận hạt cà phê.
Là vùng trồng cà phê lớn nhất Việt Nam, người Tây Nguyên thường có gu rất mộc.
Họ quen với hương vị nguyên bản của hạt nên dễ phân biệt cà phê sạch hay tẩm ướp.
Gu ở đây thường thiên về cà phê rang mộc, đậm tự nhiên, ít hương liệu và chú trọng chất lượng hạt hơn hình thức.
Tuy nhiên dần dần văn hoá chung của người Việt hướng tới là cà phê sạch, an toàn không tẩm ướp, không hoá chất mà rất Việt Nam.
---